top of page

Dưới tán lựu xưa

  • Writer: Athena
    Athena
  • 2 days ago
  • 2 min read
Ca khúc được phổ nhạc AI từ bài thơ "Dưới tán lựu xưa" - tác giả Bích Nga

Mỗi người trong đời đều từng giữ cho mình một khoảng trời rất riêng - nơi chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ thấy lòng mềm đi. Đó có thể là một hiên nhà cũ, một chiều mùa hè đầy nắng, hay một cây lựu già đứng lặng im qua bao mùa gió đổi.


Dưới tán cây ấy, tuổi trẻ từng đi qua bằng những rung động rất khẽ: một ánh mắt chưa dám nhìn lâu, một bàn tay chạm nhẹ rồi vội buông, một lời yêu còn mắc lại nơi đầu môi vì sợ nói ra sẽ làm chiều nghiêng thêm xao động.


Con người vẫn thường tiếc những điều mình chưa kịp nói. Để rồi nhiều năm sau mới hiểu, điều làm ta day dứt không phải vì yêu chưa đủ, mà vì thời gian đã lặng lẽ đi nhanh hơn những lời trái tim muốn ngỏ.


Thế nhưng, có lẽ cuộc đời cũng thật nhân hậu. Dẫu không thể trả lại những mùa hè đã xa, thời gian vẫn để lại cho mỗi người một góc nhỏ để trở về. Chỉ cần trong tim còn một tán cây, một con ngõ, một mùi hương, một nụ cười cũ, thì tuổi trẻ vẫn chưa bao giờ mất hẳn. Nó chỉ lặng lẽ sống tiếp trong miền ký ức, để mỗi lần nhớ đến, ta lại mỉm cười với tất cả dịu dàng.


Tôi viết bài thơ này khi tình cờ bắt gặp một cây lựu rất đẹp trĩu quả bên đường. Nó làm tôi nhớ đến tán lựu của một mùa hè rất cũ, có lẽ tuổi trẻ vẫn còn ở đó - trong ánh nắng nghiêng, trong mùi hương thoảng nhẹ, và trong tiếng gọi tên nhau rất khẽ mà suốt một đời vẫn chưa thôi vang vọng.



Bài thơ đã được tác giả phổ nhạc AI thành một ca khúc có giai điệu nồng nàn. Video màn ảnh rộng kèm phụ đề lời bài hát nằm ở đầu bài viết. Các bạn cũng có thể nghe đọc thơ tại đây:



Comments


QECT2571.JPG

About Me

As an author and senior translator, I love writing and reading books. I also love traveling, photography, cooking, gardening, and home decor. Please join my site as friends and enjoy life together.

 

Read More

 

© 2020 by tranbichnga.com

Join My Mailing List

Thanks for submitting!

  • White Facebook Icon
bottom of page